Kết quả tìm kiếm cho "Bữa cơm chạng vạng"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 237
Giữa tầng tầng đá xám của Cao nguyên đá Đồng Văn, có một con đường quanh co men theo vách núi, đi qua những vực sâu hun hút và những bản làng cheo leo nơi cực Bắc Tổ quốc. Người ta gọi đó là con đường Hạnh Phúc.
Với người dân xã Tân Hội (tỉnh An Giang), chú năm Sinh, sáu Khanh, tư Hiền hay ba Xây… được xem là “những người ăn cơm nhà, lo cho hàng xóm”. Nhiều năm tham gia lực lượng bảo vệ an ninh, trật tự ở cơ sở, họ luôn “trên từng cây số” hỗ trợ lực lượng công an giải quyết mâu thuẫn trong dân, bắt trộm cắp, cướp giật ở địa phương.
Giữa hàng trăm món ăn hiện đại, những loại bánh quê như bánh da lợn, bánh bò, bánh ít, bánh chuối hấp… vẫn giữ được sức hút riêng, thậm chí có xu hướng được ưa chuộng hơn. Có người mua để ăn cho vui miệng, có người mua vì nhớ hương vị tuổi thơ, cũng có người thích những gì dân dã gọn nhẹ.
Với dân tộc Việt Nam ta, Đảng ta, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn là biểu tượng ngời sáng về đạo đức cách mạng, tấm gương hy sinh, hiến dâng trọn đời cho sự nghiệp cách mạng của Đảng, của dân tộc; hết lòng, hết sức phụng sự Tổ quốc, phục vụ nhân dân.
Mỗi ngày đi bộ hàng chục cây số, len qua quán cà phê, vỉa hè, chợ nhỏ..., những người bán vé số đang mưu sinh bằng sự nhẫn nại và hy vọng.
Tiếng máy hàn rít lên từng hồi chói tai trong căn xưởng nhỏ đầy mùi sắt rỉ và khí axetylen. Ông Lâm, với chiếc mặt nạ đen xì che kín mặt, đang tỉ mẩn gắn lại chân ghế gãy cho một người hàng xóm. Ánh lửa tím xanh bắn ra những tia lửa li ti, rát bỏng.
Một buổi chiều tháng Ba âm lịch, nắng bắt đầu hanh vàng bên hiên nhà. Khi tôi còn đang loay hoay với mấy chậu cây, cô con gái nhỏ bỗng lon ton chạy đến, tay cầm tờ lịch vừa bóc, giọng reo lên lảnh lót: “Mẹ ơi, ngày mai là ngày gì mà lịch lại in chữ đỏ thế này ạ?”.
Có những ngày đi xa, giữa phố xá ồn ào, ăn đủ thứ sơn hào hải vị, vẫn thấy thiếu một cái gì đó rất nhỏ. Đó có thể chỉ là một tô canh chua đúng vị, một nồi canh rau tập tàng nấu vội, hay đơn giản là mùi canh cua rau đay, canh cải xanh cá lóc thoảng qua trong trí nhớ. Những món canh ấy không chỉ để giải nhiệt mùa nắng, mà còn giữ lại một phần ký ức, một phần quê nhà trong mỗi người.
Sáng đó, giàn mướp nở rực. Những bông hoa vàng tươi như nắng đọng lại, ong bướm bay rập rờn, nhẹ như những cái chớp mắt của trời. Mấy dây mướp rủ xuống, đong đưa theo gió, có trái dài, trái ngắn, trái còn non mơn mởn, trái đã bắt đầu già, sậm màu. Cái góc nhỏ xíu giữa phố thị bỗng dưng trở nên hiền lành, yên ả, như một mảnh quê bị ai đó bỏ quên rồi tự mọc lên.
80 năm trước, ngày 27/3/1946, trên báo Cứu Quốc, Chủ tịch Hồ Chí Minh viết bài báo nổi tiếng với tựa đề "Sức khỏe và Thể dục".
Tôi nhớ mỗi chiều tan học vội đạp xe về, đã thấy ông nội ngồi ở cửa bếp với rổ khoai luộc vừa hết nóng, chỉ còn âm ấm. Đói bụng, tôi sà ngay vào ăn ngon lành. Thỉnh thoảng, có khi vì vội vàng mà ăn phải miếng bị hà, đắng ngắt.
Giữa tháng 3/2026, tại Lữ đoàn 6 (thuộc Quân khu 9, đứng chân tại phường Bình Đức, tỉnh An Giang), những chàng trai tuổi đôi mươi vừa rời mái nhà thân quen đã làm quen với nếp sống quân ngũ.